BÀI VIẾT VỀ NGƯỜI THẦY

Đưa tin từ Trường TH số 2 Mỹ Thành

BÀI VIẾT VỀ NGƯỜI THẦY

(Bài viết của nhóm măng non)

 

Thưa thầy con đã thuộc, bài học sáng nay trên bục giảng, có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy. Thầy đang đứng đó, truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ, thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc màu vì bụi phấn. Ai là người dạy ta tập đọc, tập viết, ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta, ai là người dạy cho chúng ta những điều hay, lẽ phải, ai là nguồn động lực giúp ta trưởng thành, ai đã vực giúp ta khi ta vấp ngã, ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu. Bất chấp những hôm trái gió trở trời, vẫn lặng lẽ tới trường...

 Ai? Thầy giáo, hai từ thiên liêng ấy lúc nào cũng ngân vang trong suy nghĩ của chúng em. Đối với em thầy là người cha có vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ xíu em thường hay hỏi mẹ: Mẹ ơi? Tại sao con phải gọi thầy là thầy giáo vậy mẹ? Thật là câu hỏi ngây thơ và ngờ nghịch nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về thầy giáo của đứa trẻ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ, quả là một ký ức sâu sắc đối với chúng em. Lúc đó em chưa cảm nhận sự yêu thương của thầy vì trẻ con luôn ngây thơ và không có suy nghĩ sâu xa.

Rồi ngày một lớn khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng em có cảm giác các thầy có nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng em cứ hay làm cho thầy giận, thầy buồn vì những trò đùa phá nghịch ngợm, ngang bướng nhưng chỉ cần chúng em biết lỗi thì thầy bỏ qua tất cả.

Thầy dạy bao điều bổ ích, thầy là người cha thứ 2 của chúng em. Thầy dạy em kiến thức, thầy dạy bao điều hay. Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, dòng đời từng ngày êm đềm trôi mãi, bỗng cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm và trí tuệ. Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ dù năm tháng sông dài gió mưa, còn ai nhớ ai quên con đò xưa, dù năm tháng vô tình trôi mãi tóc xanh bây giờ đã phai, thầy vẫn đứng sân trường năm ấy dõi theo bước em trong cuộc đời.         

Người thầy với bao ước mơ yêu nghề cháy bổng luôn thực hiện chuyên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Thầy như ngọn Hải Đăng sói sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp diều dắt chúng em vấp ngã trước cuộc đời, thầy cho em niềm tin, niềm hy vọng. Thầy dạy cho em biết yêu quê hương đất nước, thầy là nguồn động viên tinh thần cho chúng em. Ngay cả Vua cũng có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.

 Kính thầy mới được làm thầy. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải biết yêu quý và kính trọng thầy. Người thầy luôn xứng đáng để xã hội tôn vinh; phải nhắc đến mọi chúng ta sẽ luôn tự hào vì cuộc đời có thầy.

Ngày 20 tháng 11 đã đến các bạn phải làm gì để tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến thầy. Chắc hẳn người thầy không cần những món quà đắc tiền hay những món quà mua vội vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn thấy học sinh của mình chăm ngoan học giỏi, các bạn hãy cố gắng nổ lực thật nhiều trong học tập, chăm chỉ học hành hơn và điều đó là phần quà quý giá nhất dành tặng cho thầy. Chúng ta hãy dâng lên những bông hoa điểm 10 tươi thắm nhất và nguyện sẽ học hành chăm chỉ mãi mãi là trò ngoan của thầy các bạn nhé!

                                                                                                     BAN PHÁT THANH MĂNG NON

Bài viết liên quan